Thứ Bảy, 2 tháng 7, 2011

Nhân đọc một bài rất hay của Blog Mai Thanh Hai

HẬU QUẢ CỦA "VẤN NẠN BẰNG GIẢ": "QUAN CHỨC LỚN NHỎ TOÀN DÙNG BẰNG GIẢ, KIẾN THỨC GIẢ ĐỂ LÃNH ĐẠO NHÂN DÂN?"...

Mai Thanh Hải Blog - Khi mà các địa phương tới tấp tổ chức các Kỳ họp HĐND đầu tiên của khóa đầu tiên, bầu các chức danh lãnh đạo của tỉnh, đồng nghĩa với việc: Những "tai tiếng" của một số quan chức đầu tỉnh, được đưa ra công luận trước kia, hình như... chìm xuồng.
Mãi mãi về sau, con cháu chúng ta, khi tra "gúc gồ" mới biết những "chuyện cơ mật", ví như: UVTW Đảng, Bí thư Tỉnh ủy Thái Nguyên có "nghề tay trái" là sáng tác thơ - nhạc - viết kịch bản phim, xưng danh Tiến sĩ khi chưa nhận Bằng và tấp nập xe biển xanh theo chân Bí thư về Hà Nội, cùng nhận tấm Bằng Tiến sĩ, trong buổi sáng ngày nghỉ cuối tuần; Phó Bí thư Thường trực Tỉnh ủy Yên Bái Nguyễn Văn Ngọc, lấy tiền thuế của dân để đi học "trường giả", lấy "Bằng giả", chống lệnh Thủ tướng... mất hết mọi chức vụ, chân - ghế thành cán bộ thường, nhưng vụt phát như Thánh Gióng, được cấp trên nhấc lên chức danh cao hơn: Phó Bí thư Đảng ủy Khối Doanh nghiệp Trung ương (tương đương Thứ trưởng) với đủ quyền lợi, tiêu chuẩn...

Trưa nay, rảnh rang ngồi hầu mấy Cụ Lão thành Cách mạng, cùng toàn cựu UVTW cả. Mấy cụ khề khà vài cốc bia hơi, có tý men, lại quen... quay ra "bàn việc nhớn" và chất vấn: "Mấy cái vụ Bằng cấp của mấy anh lãnh đạo ra sao rồi?". Mình cũng liu khiu vài cốc theo các Cụ, bốc tý, trả lời thẳng: "Các cụ phải hỏi các anh ấy chứ?". Bàn bia tự dưng trầm hẳn, ông cụ nhà mình lắc đầu, nói đại ý: "Sẽ đi về đâu, khi tràn lan những tấm bằng Tiến sĩ toàn được mua bằng tiền thuế của dân?. Khi mà quan chức lớn nhỏ toàn dùng bằng giả, kiến thức giả để lãnh đạo nhân dân?"...


Bữa bia cuối tuần giữa buổi trưa Hà Nội mưa lướt thướt, bỗng dưng mất vui. Về nhà, mở máy tính, đọc lại mấy bài viết cũ, tự dưng gặp lại ý của các Cụ trong bài viết của Đào Tuấn, cũng lâu rồi. Thôi thì! Nương nhờ chút thở than! Post lên để mọi người cùng đọc, ngày cuối tuần...
----------------------------------------

Nếu người đứng đầu Chính phủ đi Hội đàm Cấp cao còn phải dùng "phao", thì tại sao các Quan chức lại không thể mua Bằng Tiến sĩ?.

Mình còn nhớ như in cảm giác của mình, khi chứng kiến Vị Nguyên thủ Quốc gia, trong lần hiếm hoi được "Hội đàm" với Tổng Thống Mỹ, đã phải dùng tới "phao". Ông, chốc chốc, cứ xong một câu là lại cúi nhìn xuống "chiếc phao" cầm lăm lăm trong tay. Hình ảnh này được truyền tới hàng chục triệu dân Việt Nam và hàng tỷ người dân trên toàn thế giới.


Chúng ta hãy lật giở lại quy trình: Học sinh từ bé đã phải học theo kiểu "để thi". Sự tồn tại của những cái "chợ phao" trong khu Bách Khoa và ở tất cả những Cửa hàng photocopy, là một minh chứng cho một nền Giáo dục thi cử "không thể không phao". Và phải chăng chuyện những tấm Bằng Tiến sĩ bây giờ (hay nhục nhã hơn, việc dùng phao của Thủ tướng), chỉ là sản phẩm của nền Giáo dục đó?.

Câu chuyện tấm Bằng Tiến sĩ của Phó Bí thư Tỉnh ủy Yên Bái, không đợi đến khi có kết luận chính thức, cũng biết đó là bằng giả. "Không một trường nào trên thế giới, có thể đào tạo Tiến sĩ trong chỉ 6 tháng cả!" - Một quan chức của Bộ Giáo dục và đào tạo đã nói thế, và chúng ta cứ tin là như thế đi. Huống chi, cái Trường cấp bằng cho vị Phó Bí thư Tỉnh ủy Yên Bái, đã được phanh phui là đã bị cấm từ lâu và tất cả những tấm Bằng mà nó sinh ra đã không còn được nước Mỹ (nơi nó đặt trụ sở), chấp nhận từ 7 năm, trước khi ông Phó Bí thư Tỉnh ủy Yên Bái Nguyễn Văn Ngọc "lấy Bằng".
Ông Nguyễn Văn Ngọc (trái) nhận quyết định về TW


Sau ông Ngọc, lại đến chuyện Bằng giả ở Long An, với con số chỉ có 6/96 trường hợp kiểm tra là có bằng thật, 90 trường hợp còn lại không học vẫn có Bằng. Những người chưa đi học ngày nào thì "sau một đêm" có Bằng cấp 3. Những người đến tiếng Việt còn chưa sõi, một chữ bẻ đôi không biết vẫn có Bằng ngoại ngữ: Chủ tịch MTTQ Bằng giả, Công an Bằng giả, Bí thư đoàn, rồi đến cả Trạm trưởng y tế, đến Chánh phó Chủ tịch, Chánh phó Bí thư cũng... Bằng giả.

Có một câu chuyện khôi hài đến mỉa mai đang diễn ra tại đây: Ở xã Hưng Điền B (huyện Tân Hưng), Trưởng Công an xã dùng bằng giả, nhưng không thể “đôn” Phó Công an lên thay thế vì vị Phó này cũng dùng bằng giả. Giả nhiều, giả dầy, giả cả đám, đến nỗi nhiều nơi không thể xử lý những cán bộ dùng Bằng giả.

Lý do: "Bỏ người dùng Bằng giả đi rồi, sau đó không tìm được người thay thế". Nhớ lại là Phó Thủ tướng Thường trực Chính phủ Nguyễn Sinh Hùng đã lưu lại... hậu thế lời phát biểu nổi tiếng: "Cách chức đi, kỷ luật đi thì lấy ai làm việc". Ngẫm lại, hóa ra Chính phủ không phải không biết. Nhưng biết rồi thì cũng chả biết làm gì, trong một nền giáo dục... "bất Nhân", hay "phi Nhân" này.


Con số các "ông Ngọc" giờ nhiều đến mức, không chóng thì chày, Nhà nước phải ra lệnh: Cấm không cho kiểm tra Văn bằng của quan chức to bé. Bởi với mật độ "100 ông Ngọc mỗi tháng" thế này, đúng là "lấy ai ra làm việc" chứ chẳng chơi.

Câu hỏi đặt ra là: Phó Bí thư Tỉnh ủy Yên Bái Nguyễn Văn Ngọc (nay là Phó Bí thư Đảng ủy Khối các Doanh nghiệp Trung ương) đã làm bằng giả như thế nào?. Làm để làm gì và vì sao phải làm?.

Câu hỏi đầu tiên rất dễ trả lời. Khi ông (hoặc lái xe của ông), ngửa tay nhận 74 triệu đồng từ Ngân sách, có nghĩa là tấm Bằng của ông đã được mua bằng tiền thuế của dân. Vâng, chính xác là tiền thuế của dân, dù trên danh nghĩa đó là tiền thu hút nhân tài, tiền hỗ trợ cán bộ đi học... Nhưng tấm bằng đó làm sao có thể thuyết phục được mình (cũng như đông đảo nhân dân), rằng "phải hy sinh quyền lợi của... đứa con nhỏ nhà mình", để góp tiền cho các vị đi mua Bằng giả?..

Bởi với cái Bằng giả đó, các vị sẽ làm được gì để trả hết nợ cho những người đang "thuế ngày thuế đêm, thuế trên thuế dưới, thuế trước thuế sau, thuế to thuế bé, thuế mồ hôi thuế nước mắt" (thậm chí cả... thuế máu), để có tiền đóng cho Nhà nước, lấy tiền nuôi các ông ăn học?. Bởi chưng người dân quan tâm đến một vị quan chức ở chỗ "Ông đã làm được gì cho dân?", chứ không cần gì phải quan tâm xem "Ông là gì?".
"Tiến sĩ 6 tháng" Nguyễn Văn Ngọc, PBT Đảng ủy Khối DNTW


Phó Bí thư Tỉnh ủy Yên Bái Nguyễn Văn Ngọc sẽ dùng cái Bằng giả đó làm gì?. "Để cất vào tủ!"- GS. Văn Như Cương trả lời. Vị GS già than vãn về một thực trạng xã hội đang tồn tại tâm lý: Trọng Bằng cấp hơn thực tài. "Câu chuyện “học giả” mong có “chức thật” còn đau đớn hơn, khi xã hội dễ dàng chấp nhận những người đi học Thạc sĩ, Tiến sĩ ở những ngành nghề không liên qua đến chuyên môn của mình. Khi học xong, đem bằng về cất vào tủ" - Ông nói. GS -TS Nguyễn Minh Thuyết thì cho đây là "Thói hiếu danh hám lợi của những người đang giữ cương vị lãnh đạo".

Câu chuyện bằng giả càng lúc càng nóng khi nguyên Bộ trưởng Bộ Giáo dục và đào tạo, GS. Phạm Minh Hạc công bố thông tin động trời: "Từ 2001 - 2004, Bộ cũng đã tiến hành rà soát trên cả nước và phát hiện hơn 10.000 trường hợp quan chức có bằng cấp giả!"...

10.000 quan chức, 4 số 0000. Và sự việc này sau đó đã được "cất kín". Có lẽ chính sự bưng bít là một trong những nguyên nhân khiến nạn "Học giả-Bằng giả-Chức vụ thật-Tiền thật", không những không bị dẹp bỏ, mà ngày càng trở nên tinh vi hơn. Giờ đây, không ai biết là trong số 90.000 vị Tiến sĩ, có bao nhiêu là "đồ xịn", bao nhiêu là "hàng dởm", khi hết Tiến sỹ Ân 2 tuần, lại đến Tiến sỹ Hải 40 ngày và giờ đây lại đến Tiến sỹ Ngọc 6 tháng. Toàn Quan chức đầu ngành, đầu tỉnh...


Ngẫm thấy cái sự học bị khinh thường quá thể. Nguyên Trưởng Ban Khoa giáo Trung ương, GS TS Phạm Tất Dong phát biểu: Tôi quả quyết tại nhiều cơ quan chính quyền địa phương hiện nay có tới hàng vạn Cử nhân, Thạc sỹ, Tiến sĩ được đào tạo theo “đơn đặt hàng”, để khi cầm tấm Bằng trên tay, họ vẫn không thể viết được một câu văn bản rõ ràng.

Ông Hoàng Thương Lượng-Phó Bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch UBND tỉnh Yên Bái (vừa nghỉ hưu), nói: “Bằng này Bộ Giáo dục đào tạo nước ta không công nhận sử dụng". Theo ông: “Vấn đề kinh phí thì không phải là lớn, mà quan trọng nhất là giá trị pháp lý của tấm Bằng Tiến sĩ ấy. Rõ ràng trường này nằm trong danh sách lừa đảo. Tỉnh sẽ đối chiếu với quy định đào tạo Tiến sĩ của Bộ để xem xét và quyết định!"... Nhưng rõ ràng, đây mới chỉ là những biện pháp bị động, khi dư luận đã đẩy lời vào mồm, bắt ông phải nói. Và cũng chỉ là để xử lý những "Tiến sĩ bị lộ". Chứ không phải là biện pháp hay ho mới mẻ gì, để chủ động phát hiện và ngăn chặn tình trạng Bằng giả của quan chức các cấp, các địa phương.

Còn bao nhiêu những "đồng chí Tiến sĩ chưa bị lộ?". Không ai biết được. Bởi chỉ tính riêng "Trường Đại học ma" (nơi ông Ngọc lấy Bằng Tiến sĩ), đã từng cho... "ra lò" 43 Thạc sĩ và hiện vẫn còn 160 học viên Thạc sĩ khác. Đó là chưa kể tới hàng trăm, chính xác là 120 Thạc sĩ MBA mà "Trường Đại học ma" này phối hợp với Hanoi School of Business "đào tạo" nên.

Để bảo vệ cho "sếp Ngọc", Giám đốc Viện Nghiên cứu đào tạo Kinh tế - tài chính, ông Nguyễn Thanh Nam đã hùng hồn khẳng định một chuyện rất kỳ lạ, về tấm Bằng Tiến sĩ của ông Ngọc: "Bảo đảm do Ngoại trưởng Hoa Kỳ lúc đó là bà Condoleezza Rice ký. Kèm theo đó là chữ ký của cả... Tòa án New York, Thống đốc Bang New York. Còn Bằng Tiến sĩ của ông Giám đốc Sở Văn hóa - thể thao và du lịch Phú Thọ, mà gần đây dư luận xôn xao, còn có cả chữ ký của... cựu Tổng thống Hoa Kỳ Bill Clinton"...

Còn nhớ tại diễn đàn Quốc hội khóa XII, Đại biểu Quốc hội Lê Văn Cuông phát biểu: "Ở các nước, người ta đào tạo Tiến sĩ để làm việc trong các Trường, Viện Nghiên cứu. Còn ở nước ta, làm Tiến sĩ là để ra làm... Quan". Ông Cuông cũng nói thẳng rằng: "Việc này sẽ tạo cho nạn chạy chức chạy quyền phát triển".


Chính vì "học Tiến sĩ để làm Quan", hoặc "làm Quan nên học Tiến sĩ để được làm... Quan to hơn", cho nên ở Việt Nam mới sinh ra những cái "Đề án Phổ cập Tiến sĩ" ở Hà Nội, hay Chương trình đào tạo 20.000 Tiến sĩ của Bộ Giáo dục. Lo ngại của Đại biểu Lê Văn Cuông về "Hội chứng ra ngõ gặp Tiến sĩ", hoàn toàn không phải là thừa. Và tất nhiên, song hành với nó sẽ là "Vấn nạn chạy chức chạy quyền".

Cho nên, cái gốc của "Đại nạn Tiến sĩ giả", chính là lối "tư duy tủ kính" - Một biến tướng của chủ nghĩa lý lịch còn sót lại, một căn bệnh "con nhà" đời mới, hình thức, háo danh đến mức bệnh hoạn.

Một đất nước sẽ ra sao, khi một Nguyên thủ Quốc gia phải cầm phao khi "Hội đàm" với Nguyên thủ nước ngoài?. Sẽ đi về đâu, khi tràn lan những tấm Bằng Tiến sĩ toàn được mua bằng tiền thuế của dân?. Khi mà Quan chức lớn nhỏ toàn dùng Bằng giả, kiến thức giả để lãnh đạo nhân dân?..

Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2011

Công chức nhà nước- thật chán

 Tôi có đọc một truyện cười, thật buồn:
 Một phụ nữ đang đọc sách tại công viên, một người đàn ông đi ngang qua, phán một câu:
"Có phải Chị là công chức nhà nước"; người phụ nữ ngạc nhiên hỏi:
"sao anh đoán giỏi thế ?";
Người đàn ông mĩm cười, trả lời:
" Nhìn mặt đần đần của chị tôi biết ngay".
Người đàn bà đứng phắt dậy, chỉ vào mặt người đàn ông và nói:
" Mặt anh mới đần đần".
Người đàn ông lại mĩm cười.
"Chị cũng đoán đúng, tôi là công chức nhà nước mà".

Công chức nhà nước hiện nay thật chán, dĩ nhiên không phải ai cũng thết, nhưng có thể khẳng định không dưới 40% công chức nhà nước làm việc không đảm bảo yêu cầu, nhưng vẫn lên lương, cuối năm vẫn thưởng, dù tiền thưởng chẳng là bao. Công chức nhà nước rất khó cho nghỉ việc ( vì mọi người cuối năm đều từ hoàn thành nhiệm vụ đến hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ). Công chức nhà nước là người làm thuê lề mề nhất. Công chức nhà nước không được bố trí theo năng lực. Công chức nhà nước là người ngồi quán nhậu nhiều nhất. Công chức nhà nước mặt đần đần. Thật buồn.

Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2011

Sự đồng cảm_đa điệu

sexy tất cả, trừ lòng yêu nước – Nhà văn Thùy Linh
 
Posted: Tháng Sáu 23, 2011 by phamvanle in Đất nước tui
0

Thùy Linh

Bây giờ bạn có thể biết đến tận giường ngủ của những người nổi tiếng, hơi nổi tiếng, nổi tiếng chút chút, tự mình làm nổi tiếng…với căn nhà cỡ triệu đô, hơn triệu đô và nhiều triệu đô. Bởi tất cả được phơi bày trên các trang mạng.

Bạn có thể tưởng tượng hình bóng người đẹp ngâm mình trong các bồn tắm sang trọng của một phần giá trị trong những căn nhà đắt tiền đó. Bởi rất cả được phơi bày trên các trang mạng.

Bạn có thể mất ngủ nhiều ngày về sự giàu sang phô trương của các sao và tự hỏi họ kiếm đâu ra ngần ấy tiền giữa lúc một người trí thức (chưa kể dân đen) kiếm được đồng tiền nuôi gia đình hết sức chật vật?

Bạn có thể khó chịu vì hàng ngày mở tờ báo và các trang mạng chỉ thấy chuyện tốc váy, yêu đương, ly hôn, cặp bồ…của những người nổi tiếng và được coi là nổi tiếng. Thậm chí đám cưới của sao nào đó cũng chiếm mất khá nhiều giao diện trên trang mạng với không có thông tin gì cả ngoài các chân dài tới dự lễ thành hôn. Giữa lúc xã hội nơi tôi đang sống có quá nhiều việc cần phải lên tiếng.

Bạn có thể cười nhạt vì một party sinh nhật phù phiếm và hết sức sành điệu của ai đó cũng là người nổi tiếng được tổ chức linh đình và lôi kéo sự chú ý của các phóng viên và nhiều độc giả. Giữa lúc nhiều người dân nước tôi đang thiếu dù chỉ một bữa cơm no bụng.

Bạn có thể kinh ngạc về tội ác diễn ra hàng ngày được “trình diễn” trên các báo và mạng internet như là phần không thể thiếu của cuộc sống trên mảnh đất này. Những vụ án đốt con, đốt chồng, những thây người bị giết cắt rời từng mảnh, những vụ bắn nhau chỉ vì va chạm trên đường, những vụ hiếp dâm trẻ nhỏ và chính con cái mình…Tội ác dường như là chuỵên bình thường khi mọi giá trị nhân văn mang tính người đã bị đẩy ra khỏi cuộc sống.

Bạn có thể bị kinh động bởi những vụ tham ô, thất thoát số tiền lên đến nhiều tỷ tỷ đồng mà người bình thường không biết đó là bao nhiêu chữ số, nhưng vẫn chỉ “rút kinh nghiệm”. Thử hình dung nếu có một Đường Quí Phi thay vì thích xé lụa mà xé tiền thì mất bao nhiêu năm mới xé hết số tiền ấy với mệnh giá 500.000 VND? Nhưng đất nước tôi vẫn bao dung, nhẫn nhịn…cho qua. Trong khi vẫn rất nhiều đứa trẻ phải bỏ học vì không có tiền. Ngày ngày trẻ con vẫn đu dây vượt sông lũ đến trường. Vô vàn đứa trẻ vùng cao phải ở lán dựng tạm trống hoác nơi núi cao rét buốt để nhọc nhằn bám theo con chữ. Vẫn nhiều người phát bệnh tâm thần do nghèo đói, bệnh tật…Chuyện đó ai cũng biết vì tất cả phơi bày trên báo chí.

Bạn có thể thất vọng đau đớn khi thấy thiểu số lãnh đạo cả dân tộc bằng tư duy không thể nói là lạc hậu, mà phải nói là lẩm cẩm, điên khùng. Vậy mà dân tộc tôi vẫn cúi đầu cam chịu, nhẫn nhục cắn răng…Tất cả cũng hiển hiện trên các trang báo và mạng không hề dấu diếm, hàng ngày…Sự thô bỉ, vô liêm sỉ, vô minh, trắng trợn, giả dối, độc ác diễu hành từ mấy chục năm nay và vẫn đang tiếp tục. Sự nhẫn nhục, vụ lợi, bàng quan, lạnh nhạt của triệu triệu người dân cũng chẳng hề dấu diếm…

Có thể phơi bày tất cả, trừ sự thật.

Có thể phơi bày tất cả trừ sự liêm sỉ, tử tế.

Có thể phơi bày tất cả trừ công bằng.

Và đau đớn hơn, có thể phơi bày tất cả trừ lòng yêu nước.

Tôi đã thấy điều đó qua cuộc biểu tình vì Trường Sa – Hoàng Sa – Vịêt Nam vào ngày 12/ 6 / 2011 vừa qua. Nhưng chủng tử của lòng yêu nước trong thời đại mới sẽ gieo mầm vào lòng người từ bây giờ, giây phút này…

Và tôi tin, chỉ một dúm người bày tỏ lòng yêu nước so với gần 90 trịêu dân nước Việt thì cũng đã bắt đầu thổi làn gió dân chủ, tự do vào cuộc sống ngột ngạt hôm nay.

Tôi tin tuổi trẻ, dù là số không nhiều, sẽ truyền năng lượng, nhiệt huyết của họ đến tư duy ù lỳ của rất đông người khác đang bị mắc căn bệnh thời đại “pakinson thể xơ cứng”. Sự thay đổi của cái mới chưa bao giờ bắt đầu từ số đông, thậm chí từ vài con người…Chỉ cần họ tìm ra một điểm tựa là có thể bẩy cả trái đất này.

Nếu có cô gái đẹp nào đã dám khỏa thân vì môi trường (hay vì gì gì đó) thì xin hãy một lần sexy lòng yêu nước để người dân được một lần ngưỡng mộ?

Xin tất cả mọi người hãy sexy lòng yêu nước và sự tử tế, còn những gì thuộc về riêng tư xin hãy kín đáo, lựa lời…

Đừng để các bạn trẻ chỉ thấy sự phồn hoa, phù phiếm mà quên đi hơi thở nặng nhọc của người dân và đời sống nghèo nàn, cực khổ của bao kiếp người đang vật lộn mưu sinh, trong đó có thể là cha mẹ họ.

Đừng để họ bị lóa mắt về tiền bạc, vật chất, đánh mất tính người mà gây tội ác.

Đừng để họ nhiễm sự ích kỉ, vụ lợi, cơ hội để tiếp bước lối sống mặc định trong xã hội: tranh đua học hành; dành giật, mua bán chức quyền; kiếm tiền bằng mọi giá; giàu sang chẳng kém ai; đừng để “giấc mơ con đè nát cuộc đời con”…

Đừng để sự giả dối thoải mái sexy và lên ngôi, thống trị đất nước này.

Theo blog Nhà văn Thùy Linh

Thứ Năm, 23 tháng 6, 2011

Câu chuyện hôm qua

Chương trình TV của Đài Cà Mau đưa tin về hai cha con trong căn nhà trọ. Người cha ngoài giờ chạy thận nhân tạo phải đi bán từng tấm vé số để kiếm tiền nuôi con và chữa bệnh cho con và chính mình. Cô con gái cũng phải chạy thậh nhân tạo, cô đã 19 tuổi mà trông như em bé lên 10, với ước mơ được chết thay cha để cha còn sức khỏe nuôi em và mẹ ( cô chưa biết mẹ cô đã bỏ rơi 2 cha con cô rồi)...
Hai mãnh đời liu xiu, hai trái tim yếu ớt,
 Thế gian này, còn bao nhiêu mãnh đời như vậy???
Buồn.